Có một nhóm tranh thường được gọi là hiện đại tối giản.
Cái tên này nghe có vẻ gọn gàng.
Nhưng khi đứng trước chúng đủ lâu, tôi nhận ra:
chúng không hề đơn giản như cách người ta hay nói.
Những bức tranh này không cố lấp đầy bề mặt.
Chúng để lại khoảng trống.
Và chính khoảng trống đó mới là thứ khiến người xem phải dừng lại lâu hơn một chút.
Không có nhiều chi tiết để bám vào.
Không có câu chuyện rõ ràng để theo.
Chỉ có vài đường nét, vài mảng màu, và một cảm giác rất nhẹ:
“ở đây không có gì cần phải vội.”
Khoảng trống không phải là thiếu
Trong tranh tối giản, khoảng trống không phải là phần bị bỏ quên.
Nó là phần được giữ lại có chủ ý.
Những mảng màu trung tính – trắng, xám, be, đen – không nhằm tạo ấn tượng.
Chúng chỉ đủ để tồn tại.
Đủ để không biến mất.
Và đủ để không áp đặt cảm xúc lên người xem.
Có người thấy bình yên.
Có người thấy trống trải.
Cũng có người thấy… hơi mệt.
Tất cả đều đúng.
Vì sao nhiều người quay lại với tranh tối giản
Không phải vì nó hợp thời.
Cũng không hẳn vì nó “đẹp”.
Mà vì:
- nó không làm phiền
- nó không đòi hỏi phải hiểu
- nó cho phép người xem mang theo trạng thái của riêng mình
Tranh tối giản không cố nói thay bạn.
Nó chỉ im lặng đủ lâu để bạn nghe thấy mình.
Về việc treo những bức tranh này
Những bức tranh mang tinh thần tối giản thường không cần nhiều chỉ dẫn.
Ánh sáng quá mạnh sẽ làm chúng mất đi sự mềm.
Ánh sáng quá yếu thì chúng gần như biến mất.
Khoảng cách treo tranh cũng vậy.
Gần quá thì tranh trở nên nặng.
Xa quá thì tranh trở nên lạnh.
Phần còn lại…
thường do căn phòng tự quyết định.
Một ghi chú nhỏ từ Sieuthitranh
Những bức tranh được treo ở đây không nhằm đại diện cho một phong cách sống lý tưởng nào.
Chúng chỉ được gom lại vì cùng mang một đặc điểm chung:
chúng không nói nhiều.
Nếu bạn đi ngang qua, nhìn thấy, rồi rời đi — không sao cả.
Nếu bạn ngồi lại lâu hơn một chút — cũng không cần giải thích.
Tranh tối giản vốn không cần được hiểu.
Chỉ cần được treo lên,
và để yên.