Trang Chủ / Danh Họa / Hoa Diên Vỹ - Một màu sắc khác

background blur Hoa Diên Vỹ - Một màu sắc khác
Danh Họa

Hoa Diên Vỹ - Một màu sắc khác

"...có những thứ tồn tại,
chỉ cần được nhìn đúng cách,
là đã đủ sâu
để ở lại rất lâu trong lòng người."

Hoa Diên Vỹ - Một màu sắc khác

Hoa Diên Vỹ – Khi một đoá hoa thôi không còn là hoa

"Có những tồn tại, chỉ cần được nhìn đúng cách,
là đã đủ sâu để ở lại rất lâu trong lòng người."

Có những loài hoa sinh ra để được gọi tên.
Có tên trong sách.
Có hình trong vườn.
Có chỗ đứng vừa vặn trong những định nghĩa quen thuộc.

Diên vỹ từng là như thế.

Một loài hoa.
Đẹp.
Thanh.
Đủ để người ta ngắm, rồi đi qua.

Cho đến khi Van Gogh vẽ nó.

Không phải vẽ để làm nó nổi tiếng.
Không phải vẽ để tôn vinh cái đẹp.
Mà là vẽ như thể…
ông đang nhìn thấy một sinh thể khác mình,
nhưng lại rất giống mình.

Một đoá hoa đứng đó,
không chen vào trung tâm,
không cố gắng hài hoà với những đoá bên cạnh,
không cần được hiểu là “đúng”.

Từ khoảnh khắc ấy,
diên vỹ thôi không còn bị giữ lại trong vai trò của một loài hoa.
Nó vượt thoát.

Không vượt thoát khỏi đất.
Không vượt thoát khỏi hình dáng.
Mà vượt thoát khỏi cách con người thường dùng để định nghĩa mọi thứ.

Diên vỹ trở thành: một trạng thái tồn tại.

  • — Là sự cô đơn không than vãn.
  • — Là khác biệt nhưng không chống đối.
  • — Là một dáng đứng lặng lẽ, vẫn tiếp tục sống, dù không được ai giải thích hộ.

Van Gogh không mô tả hoa diên vỹ là gì.
Ông chỉ ở lại đủ lâu với nó.

Đủ lâu để ánh sáng chạm đúng chỗ.
Đủ lâu để màu không còn là màu...
mà là nhịp thở.
Đủ lâu để một đoá hoa nhỏ bé được nhìn như một ý niệm sống.

Kể từ đó, mỗi khi người ta đứng trước một bức tranh hoa diên vỹ, họ hiếm khi hỏi:
“Bức này vẽ hoa gì?”

Mà thường tự hỏi:
“Tại sao mình thấy quen đến vậy?”
“Tại sao một dáng đứng im lặng lại làm mình chậm lại?”
“Có phải đã từng có một phần trong mình sống như thế — không cần được hiểu, chỉ cần được là chính mình?”

Trong khoảnh khắc đó, bức tranh thôi không còn là tranh.
Hoa thôi không còn là hoa.
Và người xem thôi không còn đứng ngoài.

Có lẽ vì vậy, hoa diên vỹ đã rời khỏi khu vườn của những định nghĩa thông thường
để bước vào một không gian khác —
nơi cái đẹp không cần đồng thuận, và sự sống không cần phải giống ai.

Không phải tranh.
Không chỉ là hoa.

Mà là một lời nhắc rất khẽ...