[ Trở về lãnh địa ]
Hoa Mẫu Đơn – khi một bức tranh tự mang theo nhịp tim của mình
Tranh Phong Thủy

Hoa Mẫu Đơn – khi một bức tranh tự mang theo nhịp tim của mình

Hoa Mẫu Đơn – khi một bức tranh tự mang theo nhịp tim của mình

Có người hỏi Sói…

bức hoa mẫu đơn này… có phải tranh phong thủy không?

Sói nghĩ một lúc.

Nếu nói theo sách vở… thì có.

  • Người ta bảo nó tượng trưng cho phú quý.
  • Cho giàu sang.
  • Cho tình duyên.
  • Cho một đời đủ đầy.

Nhưng Sói ít khi nhìn nó theo cách đó.

Sói nhìn nó… như nhìn một đóa hoa đang nở đến tận cùng.
Không giữ lại.
Không dè dặt.
Không cần phải “đúng bố cục sang trọng”.

Nó ngồn ngộn. Nó bung ra. Nó dày. Nó sống hết mình.
Và có lẽ… vì sống hết mình như vậy… nó mới được gọi là phú quý.

Sói không nghĩ mẫu đơn là thứ treo lên để “cầu”.

Nó không giống những bức tranh cần hướng Bắc hay hướng Đông. Không giống những biểu tượng cần kích hoạt.

Mẫu đơn… giống như một trường năng lượng mềm.

Khi treo lên tường… nó không phát ra thứ gì ồn ào.

Nó chỉ đứng đó. Đầy. Tròn. Và rất sống.

Có những bức tranh giữ năng lượng cho riêng mình. Mẫu đơn thì khác.

Nó như đổ năng lượng ra ngoài.
Đổ cho không gian.
Đổ cho người ngồi trước nó.
Đổ cho gia chủ… nếu gia chủ đủ chậm để nhận.

***

Vì vậy… bức tranh này cần chỗ thở.

Đừng treo nó giữa quá nhiều thứ chen chúc. Đừng đặt nó cạnh những hình ảnh quá mạnh.

Nó cần khoảng không. Và cần thời gian.

Không phải treo lên là xong. Phải ngồi với nó. Phải để cho màu sắc của nó… từ từ… đi vào mình.

Người ta hay nói… mẫu đơn là biểu tượng của giàu sang. Nhưng Sói thấy… nó không nói về tiền.

Nó nói về cái “đủ”.

Đủ để không phải cố. Đủ để không phải chứng minh. Đủ để khi bước vào nhà… mình thở nhẹ một cái… và thấy lòng không thiếu.

Có những ngày mệt. Ngồi xuống. Ngước nhìn bức tranh.

Không nghĩ đến thành công. Không nghĩ đến vinh hoa.

Chỉ nhìn một đóa hoa đang nở hết mình… mà không sợ tàn. Và tự hỏi… mình đã từng sống hết mình như vậy chưa?

Nếu Sói phải nói thật…

Bức tranh hoa mẫu đơn không phải để tặng bừa cho ai đó. Nó hợp với người tự chọn. Tự treo lên. Tự ngồi nhìn. Và tự nhận ra mình đang cần thêm một chút sức sống.

Có thể treo bất cứ lúc nào. Khi gia chủ cần năng lượng. Khi trong lòng hơi cạn. Khi căn phòng bắt đầu lạnh đi.

Nhưng để trân trọng trường năng lượng của nó… phải có thời gian. Thời gian để kết nối. Thời gian để hai bên… hiểu nhau.

Phong thủy thật ra… không nằm ở hướng. Nó nằm ở cảm.

Nếu một ngày…
Sói ngồi trước bức mẫu đơn…
không vì phú quý… không vì biểu tượng…
chỉ vì thấy lòng mình ấm lại một chút…
thì bức tranh đó… đã đủ.
Và như vậy… đã là hữu tình.

Giám định bởi: Sói

Trạng thái: show