Trang Chủ / Giai nhân / Đã từng
Đã từng
"
“Đã từng” không kể lại một câu chuyện tình, mà nhắc người xem nhớ rằng: có những điều đã đi qua, nhưng chưa bao giờ là giả.
"Đã từng
Có những khoảnh khắc không còn thuộc về hiện tại,
nhưng cũng chưa đủ xa để gọi là quá khứ.
Chúng lặng lẽ đứng giữa đời người,
như một dáng ai đó bước chậm trong vườn cũ,
không ngoái lại, cũng không đi vội.
Đã Từng là một khoảnh khắc như thế.
Không kể câu chuyện bắt đầu ra sao,
cũng không cần biết vì sao kết thúc.
Chỉ là cảm giác rất quen –
quen đến mức tưởng như đã nắm được,
rồi buông lúc nào không hay.
Tà áo tha thướt lướt qua mặt nước yên,
gió khẽ, bước chân khẽ,
mọi thứ đều đủ chậm để người ta kịp nhận ra
rằng có những điều trong đời
không mất đi,
chỉ là không còn ở lại.
Bức tranh này không dành cho lúc náo nhiệt.
Nó hợp với một buổi chiều ít người,
hoặc một tối đèn vàng,
khi ta đã thôi trách móc,
đã thôi hỏi “giá như”,
và chỉ ngồi xuống,
nhìn lại những điều mình từng đi qua
bằng một ánh nhìn hiền hơn.
Nếu bạn thấy mình chậm lại
khi đứng trước bức tranh này,
có lẽ là vì đâu đó trong bạn
cũng có một điều
đã từng rất quan trọng.
Bức tranh này không nhắc bạn phải nhớ.
Nó chỉ nhẹ nhàng cho phép bạn được nhớ.
Bức tranh này
không dành để treo lúc bạn đang hạnh phúc.
Hãy treo nó sau một lần chia xa.
Sau khi đã nói hết những câu cần nói.
Sau khi không còn trách móc ai, kể cả chính mình.
Treo ở một góc yên.
Không cần nhiều ánh sáng.
Chỉ cần đủ
để nhìn thấy dáng người
đang bước đi
rất chậm
trong khu vườn cũ ấy.
Đừng cố nhớ lại chi tiết.
Đừng tự hỏi đúng – sai.
Bức tranh này không cần hiểu.
Chỉ cần bạn đứng đó một lúc, và tự nhủ:
“À… ta đã từng có nhau. Thật.”
Thế là đủ.