Trang Chủ / Huyền Thoại / Người Trong Bụi Mờ
Người Trong Bụi Mờ
"
"Giữa vạn dặm phù hoa
và bụi đường chinh chiến,
có một ánh nhìn vẫn mãi lặng lẽ
từ đỉnh núi cao..."
Người Trong Bụi Mờ
Giữa Chung Nam Sơn mờ sương,
vạn người như tan vào núi rừng
và thời cuộc.
Từ một góc nhìn rất cao,
rất xa,
con người hiện ra nhỏ bé, mong manh,
như những dấu chấm
trong dòng lịch sử cuồn cuộn trôi.
Trong biển người ấy,
có một nhân vật khoác áo trắng.
Không đứng cao hơn ai.
Không được vẽ lớn hơn ai.
Chỉ khác màu.
Đó là Vương Trùng Dương —
trong ký ức của Lâm Triều Anh.
Bức tranh không tìm cách tôn vinh một anh hùng.
Nó chỉ ghi lại một khoảnh khắc được nhìn từ trái tim của người yêu:
giữa thiên hạ mịt mù,
nàng vẫn nhận ra chàng.
Bụi mờ che lấp hình hài,
nhưng không che được cảm xúc.
“Người Trong Bụi Mờ” không nói về chiến trận,
nó chỉ nói về một cuộc tình
mà những người yêu nhau đã không đi cùng nhau nữa,
về sự lựa chọn giữa đạo và tình,
và về một người đàn ông — dù đã hòa vào thiên hạ —
vẫn mãi là người duy nhất trong mắt một người con gái.
Bức tranh này treo đâu cũng được,
miễn là…
đừng để ai thấy
cái nao lòng của bạn
khi bạn đang thả hồn vào nó.