Trang Chủ / Không Phải Tranh / Bức Tranh Không Cần Nữa
Bức Tranh Không Cần Nữa
"Có những bức tường...
không cần treo gì cả..."
Bức Tranh Không Cần Nữa
Có những bức tường sinh ra là để treo tranh.
Người ta đo đạc, khoan đục, căn thẳng từng li.
Một bức tranh đẹp sẽ lấp đầy khoảng trống,
và căn phòng trở nên “đúng”.
Nhưng có những bức tường khác.
Chúng đứng đó từ rất lâu.
Không phô trương.
Không đòi hỏi.
Trên bề mặt của nó, có thể là một vệt tay mờ —
như ai đó từng chống tay vào khi mệt.
Có thể là một nét bút nguệch ngoạc của một đứa bé
chưa biết viết chữ cho tròn.
Có thể chỉ là một vết trầy rất nhỏ,
nhưng lại ở đúng tầm mắt
của một người từng đứng đó… rất lâu.
Không ai nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ nhớ cảm giác.
Cảm giác của một buổi chiều không cần đi đâu cả.
Cảm giác của việc dựa lưng vào tường
và để thời gian trôi qua mà không cố giữ.
Cảm giác của một khoảnh khắc
khi người ta không nghĩ đến tương lai,
cũng chẳng muốn sửa lại quá khứ.
Bức tường ấy…
không thiếu tranh.
Nó đã từng đủ đầy rồi.
Nếu treo lên đó một bức tranh,
dù đẹp đến đâu,
cũng sẽ giống như nói rằng:
“Chuyện cũ xong rồi.”
Nhưng có những chuyện
không cần xong.
Chỉ cần được ở yên.
Vì thế, bức tường này không treo gì cả.
Không phải vì không biết treo gì,
mà vì không nỡ.
Không nỡ che đi dấu vết của một người
đã từng ở đây theo cách rất thật.
Không nỡ làm cho nó “đẹp” hơn,
khi cái đẹp của nó nằm ở chỗ
không hoàn hảo.
Nếu bạn bước vào căn phòng ấy,
và thấy một bức tường trống,
xin đừng vội nghĩ là chủ nhà quên mất.
Có khi…
họ chỉ đang nhớ.
Và nếu một ngày nào đó,
bạn cũng đứng lại trước một bức tường nào đó lâu hơn bình thường,
không vì lý do gì rõ ràng,
chỉ thấy lòng mình chùng xuống một chút…
Thì bạn sẽ biết,
bức tường ấy đã có cách trang trí riêng của nó rồi.