Trang Chủ / Miền Ký Ức / Miền Ký Ức - số 2

background blur Miền Ký Ức - số 2
Miền Ký Ức

Miền Ký Ức - số 2

"Có những nơi mà người ta dừng lại không vì cảnh đẹp,
mà vì lòng bỗng nhận ra một điều rất cũ."

Miền Ký Ức - số 2

Miền Ký Ức 02 – Nơi tôi đã từng đứng
(hay chưa từng?)

Có khi tôi dừng xe lại
trên một đoạn đường hơi vòng vèo.

Không phải vì cần nghỉ.
Cũng không phải vì cảnh quá đẹp.

Chỉ là…
tim tôi chậm lại một nhịp
như thể nó vừa nhận ra điều gì đó
trước cả tôi.

Hai bên đường là cây.
Những thân cây đứng lặng,
không nhìn tôi,
không hỏi tôi là ai.

Một buổi sáng mùa đông,
hơi sương còn đọng trên lá.
Hay một buổi chiều mùa hè,
nắng rơi loang lổ trên mặt đường.

Có lúc là mưa rừng,
nặng và dày,
như ký ức trút xuống mà không báo trước.
Có lúc chỉ là một chiều lá đổ,
không tiếng động,
nhưng làm lòng người xao xác.

Tôi đứng đó.
Xe đã tắt máy.
Thời gian thì…
không rõ còn chạy hay không.

Và trong khoảnh khắc ấy,
một câu hỏi rất lạ xuất hiện,
không lớn tiếng,
chỉ thì thầm:

Mình đã từng đến đây chưa nhỉ?

Không phải kiểu nhớ rõ.
Không có hình ảnh cụ thể.
Không có gương mặt nào hiện ra.

Chỉ là một cảm giác mơ hồ,
như thể
cơ thể tôi nhớ,
còn trí óc thì không.

Hay là…
tôi chưa từng đến đây.
Chỉ là nơi này giống
một cảnh trong một giấc chiêm bao cũ.

Giấc mơ không rõ mặt người,
không rõ thời gian,
chỉ còn lại cảm giác
đã từng đứng yên như thế này… rất lâu.

Cũng có thể
đây chỉ là một khoảnh khắc déjà vu hư ảo,
một lỗi nhỏ của ký ức,
khi quá khứ và hiện tại
chồng lên nhau
trong một giây bất cẩn.

Tôi không cố trả lời.

Vì có những nơi
không cần biết mình đã từng đến hay chưa.
Chỉ cần biết rằng
khi đứng ở đó,
lòng mình bỗng chùng xuống
như gặp lại một phần rất cũ của chính mình.

Tôi nổ máy lại.
Con đường tiếp tục uốn lượn về phía trước.
Cây cối vẫn đứng đó.

Như chưa từng có tôi.
Như đã quen với việc
người ta dừng lại,
rồi đi tiếp,
mang theo một cảm giác
không gọi được thành tên.