Trang Chủ / Miền Ký Ức / Miền ký ức - bức số 3
Miền ký ức - bức số 3
"ở một nơi nào đó trên đời...
cũng có một người
bất chợt dừng lại... giữa một buổi chiều
vì một cái tên thoáng qua...
vì một miền ký ức... không còn lối về."
Miền ký ức - bức số 3
Miền Ký Ức - Bức số 3
Có những buổi
không ai gọi tên
mà lòng mình tự nhiên... chùng xuống
như thể vừa đi ngang qua... một con đường cũ
dù chân vẫn đang đứng yên một chỗ.
Miền ký ức
đôi khi mở ra
không phải bằng hình ảnh
mà bằng một cái tên.
Chỉ một cái tên.
Nhẹ lắm.
Như ai đó vừa vô tình viết lên mặt nước
rồi nước chưa kịp gợn...
mà... tim đã kịp nhói đau.
Trong một giây bất cẩn...
mình thấy lại con đường đó.
Con đường không có trên bản đồ
không ai chỉ lối
chỉ có cảm giác
rằng nếu bước tiếp
mình sẽ gặp lại... một buổi chiều rất cũ
nơi có tiếng cười từng thuộc về mình...
và một người...
đã từng đứng rất gần.
À…
không phải nơi mình muốn đến.
Là nơi mình muốn trở về.
Mọi thứ trong miền ký ức ấy đều tràn đầy ánh sáng.
Ánh nắng dịu như thể thế giới chưa từng làm ai đau.
Gió đi ngang qua tóc...
nhẹ đến mức
người ta... tưởng mình vẫn còn trẻ lắm
và thời gian chỉ là thứ gì đó
còn đang ngủ quên.
Có khi mình thấy...
một cô gái đang ngồi bên cửa sổ
tay lật từng trang ký ức
mỏng như cánh hoa.
Bé ấy mỉm cười.
Không phải nụ cười của hiện tại.
Mà là nụ cười của một người...
chưa từng biết chia xa là gì.
Ngoài kia
có một bóng con trai... đang đi về phía cuối con đường.
Không quay lại.
Không vội vàng.
Chỉ đi thôi.
Như cách người... và ta... rời khỏi một giấc mơ
mà không muốn làm nó vỡ vụn.
Mình đứng đó.
Không bước vào được.
Cũng không gọi tên ai được.
Miền ký ức
hóa ra không phải nơi để ngồi xuống nữa.
Nó chỉ cho phép mình đứng nhìn...
như đứng trước khung cửa sổ của một căn nhà
đã từng là nhà mình
mà giờ chỉ còn ánh đèn nhạt bên trong
thuộc về một thời đã khóa cửa.
Ly cà phê trên tay...
nguội ngắt từ lúc nào...
mà mình không biết.
Chỉ biết
có những mảng ký ức
đẹp đến mức...chúng không cho phép ta sống lại một lần.
Chúng chỉ cho phép ta...
nhớ.
Và có khi
ở một nơi nào đó trên đời
cũng có một người...
bất chợt dừng lại giữa một buổi chiều...
vì một cái tên thoáng qua trong trí nhớ
vì một con đường không có tên
vì một miền ký ức không còn lối quay về.
Có khi nào...
hai con người ấy
đã từng đi ngang đời nhau
rất lâu rồi
trong một mùa nắng cũ
mà cả hai đều nghĩ
mình sẽ không bao giờ quên.
Nhưng rồi...
vẫn quên mất nhau trong hiện tại
chỉ còn gặp lại
trong ký ức.
Ở đó
mọi thứ vẫn nhẹ nhàng... mênh mông.
Hướng dẫn treo tranh
Bức tranh này
không nên treo ở nơi quá ồn.
Đừng đặt nó giữa những bức tường đầy tiếng người cười nói,
đừng để ánh đèn trắng chiếu thẳng vào mặt kính.
Nó hợp với một góc có ánh sáng vàng dịu,
gần cửa sổ,
nơi buổi chiều có thể đi ngang qua... rồi chậm lại.
Treo tranh ở độ cao vừa tầm mắt —
khoảng 145–155cm tính từ sàn đến tâm tranh —
để khi đứng trước nó
người ta không phải ngước lên
cũng không phải cúi xuống.
Chỉ cần đứng ngang bằng,
như đứng trước một mảnh vỡ.
Nếu đặt trong phòng khách,
hãy để xung quanh có khoảng thở.
Đừng treo quá nhiều tranh sát bên cạnh.
Miền ký ức... cần khoảng lặng.
Nếu treo trong phòng ngủ,
hãy để nó ở nơi bạn có thể nhìn thấy
trước khi ngủ
và khi vừa tỉnh dậy.
Bức tranh này không để gây ấn tượng.
Nó để nhắc bạn rằng
có những điều đã qua
nhưng chưa từng biến mất.
Nếu một ngày nào đó...
bạn vô tình đứng lâu hơn bình thường trước nó,
ly cà phê trên tay nguội đi lúc nào không hay…
thì bạn... đã treo nó đúng chỗ rồi đó.
Credit
Bức tranh này được vẽ nên từ một dòng prompt của một người bạn nhỏ tuổi hơn Sói.
Dòng Prompt ấy, đã mở ra cả một miền ký ức.
Cảm ơn em — vì đã vô tình chạm đúng nơi rất cũ trong tôi.