Trang Chủ / Miền Ký Ức / Miền Ký Ức 4

background blur Miền Ký Ức 4
Miền Ký Ức

Miền Ký Ức 4

"Miền ký ức ấy không phải là nơi của những điều đẹp đẽ.
Nó là nơi của những điều đã lỡ...
Những vụng về không kịp sửa."

Miền Ký Ức 4

Miền Ký Ức 4

(Em dường như chẳng phải người anh yêu)

Chẳng vì một lý do nào rõ ràng,...
một miền ký ức lại bị bỏ lại phía sau.
Không có một biến cố quá lớn.
Cũng không có một lời chia tay kịch tính.

Chỉ là… một khoảng xa...
Xa thật là xa.

Có người đứng trước hiên nhà. Đợi.

Nhưng không ai nói rõ mình đang đợi điều gì.

Miền ký ức ấy không phải là nơi của những điều đẹp đẽ.
Nó là nơi của những điều đã lỡ...
Những vụng về không kịp sửa.
Những lời nói ra không đúng lúc.
Những im lặng... được giữ lại quá lâu.

Không dám nhớ.
Không dám hối hận.
Cũng không dám tiếc nuối.
Chỉ giữ ở đó... như một chút lắng đọng.
Ở đáy của những buổi chiều muộn.
Khi công việc đã xong.
Khi mình không còn thấy thêm niềm vui nào nữa.
Khi căn phòng trở nên im ắng.. đến mức nghe được tiếng thở của chính mình.

Có những lỗi lầm không còn cơ hội sửa chữa..
Mà... cũng không hẳn muốn sửa chữa.

Vì..
nếu sửa được, thì...
mình sẽ không còn là mình của bây giờ nữa.

Miền ký ức ấy không gào thét.
Không trách móc.
Không đòi được gọi tên.
Nó chỉ ở đó.

  • Như một mùa xa lắm.
  • Như chùm mây không buồn bay đi.
  • Như nắng ngủ trên mi.
  • Như một bàn tay chắp lại —

không phải để cầu xin...
mà để giữ yên một điều gì đó đã từng rất thật.

“Em dường như chẳng phải người anh yêu.”

Có thể đúng...
Có thể sai...
Hoặc có thể…
chưa từng cần trả lời.

Miền ký ức ấy là nơi người ta thôi cố giải thích.
Thôi cố phải đúng.
Thôi cố chiến thắng.

Chỉ còn lại một sự thừa nhận rất khẽ: đã có một thời mình sống vụng về như thế. Và chính sự vụng về đó làm mình trở nên sâu hơn.

Nếu bạn bước vào Miền Ký Ức 4..
đừng tìm cao trào...
Đừng tìm lời kết.

Ở đây...
mỗi lời nói chỉ làm sự im lặng đọng lại sâu hơn...
Buồn hơn...
Nhưng cũng thật hơn.

Có lẽ… chỉ khi đã gom đủ tĩnh lặng..
người ta mới dám nhìn vào một miền ký ức, mà mình...
đã cố quên từ rất lâu rồi...

CREDIT:
Cảm hứng từ những nhịp thơ của nhà thơ Nguyễn Dạ Quỳnh
Những dòng thi ca ấy đã mở ra miền ký ức rất cũ —
làm nền cho suy tưởng..
cho tĩnh lặng...
cho nỗi nhớ mà không cần tên gọi.
Xem thêm toàn bài thơ: https://www.facebook.com/share/p/1FyBf8dTa7/