Không Phải Tranh - 15 tháng 01 2026

Có những thứ... không phải tranh họa

Có những thứ không phải là tranh…

… mà cứ gợi mãi trong lòng những dòng chảy của tâm tư,
như một luồng ánh sáng
rơi trên một bức tường chưa từng cần khung,
như nỗi buồn nhẹ ngồi chắn cửa sổ,
như ký ức vừa thoáng,
vừa lặn vào hơi thở.

Bức tường trống ấy... không đòi hỏi phải có một tranh nào.
Nó đứng đó, lặng lẽ,
trong căn phòng có ánh nắng,
và cả trong những buổi chiều mưa không ai hỏi đến.

Đôi khi, có những thứ không phải tranh...
lại là thứ khiến ta dừng lại:
không phải để hiểu,
mà chỉ là... để nhớ.

Một luồng ánh sáng rơi vào bức tường như một dòng chữ không cần viết ra,
và nỗi buồn trượt dài trên bóng đổ... như mấy nét sơn chưa kịp phết lên,
và thời gian… thì chỉ cần được ở lại một chút thôi.

Không phải tranh.
Nhưng khi bạn đứng trước nó đủ lâu,
bạn sẽ thấy một phần của mình...
từng neo lại ở đó rồi.

Có những thứ không cần phải được treo lên,
vì bản thân chúng đã là một tiếng vang kín đáo
trong thế giới chậm xuống... của riêng mỗi người.

— Không cần treo gì cả.
Điều đã hiện hữu đủ lâu…
sẽ tự vẽ nên chính mình...
trên một bức tường... đã cũ.