Kỹ Thuật & Vật Liệu - 09 tháng 01 2026
Tiếng thì thầm của vật liệu hội họa
Một tách cà phê,
vài bức tranh treo quanh tường,
và nghĩ về cách mà toan, sơn, giấy…
tự cất tiếng nói của chúng trong hội họa..
rất chậm.... rất im lặng...

Tiếng thì thầm của vật liệu
Có những ngày, hắn không muốn nhìn tranh như nhìn một “tác phẩm”.
hắn chỉ ngồi đó.
Cà phê còn nóng.
Xung quanh là vài bức tranh treo lâu đến mức… hắn không còn nhớ mình treo chúng từ khi nào.
Và rồi, thay vì nhìn hình ảnh, hắn bắt đầu nhìn vật liệu.
Toan vải không còn trắng tinh.
Nó hơi ngả màu, như một tờ giấy cũ được gấp mở nhiều lần.
Có những chỗ sợi vải lộ ra rất rõ, không che giấu, không cố làm phẳng.
Nó không kể câu chuyện gì cả.
Nó chỉ nói: “hắn đã ở đây đủ lâu.”
Sơn dầu thì khác.
Sơn dầu không vội.
Nó nằm đó, chồng lên nhau, có chỗ dày, có chỗ mỏng đến mức gần như biến mất.
Những lớp sơn cũ không chịu rời đi hoàn toàn, chúng để lại một thứ mùi rất nhẹ – không phải mùi sơn, mà là mùi của thời gian bị giữ lại.
Acrylic lại có giọng khác.
Nhanh hơn.
Gọn hơn.
Ít do dự hơn.
Nó giống một người đã quen với việc phải quyết định sớm.
Vẽ xong là xong.
Ít quay lại.
Ít ngoái đầu.
Giấy thì mong manh nhất.
Giấy luôn cho cảm giác rằng: chỉ cần sai một chút thôi là không thể sửa.
Vết bút trên giấy mang theo một thứ căng thẳng rất thật.
Không phải vì sợ xấu, mà vì biết rằng mọi thứ đều để lại dấu vết.
Có lúc hắn nhận ra:
vật liệu không phục vụ ý tưởng của người vẽ.
Ngược lại, rất nhiều ý tưởng được sinh ra từ việc người vẽ chịu nghe vật liệu nói.
Cọ mòn sẽ kéo nét khác cọ mới.
Toan thô sẽ buộc tay chậm lại.
Màu khô nhanh sẽ khiến người vẽ ít mơ mộng hơn.
Không có thứ nào trung tính hoàn toàn.
Chúng có tính cách.
Và khi treo tranh lên tường, thứ ở lại không chỉ là hình ảnh.
Ở lại còn là:
- độ nặng của sơn
- độ căng của vải
- độ mỏng của giấy
- và những quyết định đã được đưa ra trong im lặng
Người xem có thể không gọi tên được.
Nhưng họ cảm được.
Có những bức tranh nhìn rất đơn giản.
Gần như không có gì.
Nhưng đứng trước nó lâu hơn một chút, người ta thấy mệt.
Không phải vì buồn chán.
Mà vì vật liệu trong đó đã làm xong phần việc của nó:
buộc người xem phải chậm lại.
hắn nghĩ, hội họa không chỉ là chuyện vẽ cái gì.
Mà là chọn nghe ai.
Nghe hình ảnh, hay nghe vật liệu.
Nghe ý tưởng, hay nghe bàn tay mình dừng lại.
Những bức tranh hắn treo ở đây…
có bức nói rất ít.
Có bức gần như im lặng.
Nhưng nếu ngồi đủ lâu,
vật liệu sẽ tự lên tiếng.
Đâu có cần ai nói giùm.